Thiết kế vách ngăn phòng khách và bếp chung đảm bảo tính thẩm mỹ

Thảo luận trong 'Phòng bếp, Phòng ăn' bắt đầu bởi vachngancnc, 5/12/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tp Hồ Chí Minh
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    1,200,000 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0904311813
  5. Địa chỉ:

    966 Trường Chinh,Phường 15, Quận Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    5/12/18, 3 Trả lời, 125 Đọc
  1. vachngancnc

    vachngancnc Member

    Tham gia:
    20/10/18
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,003,730.05
    Thiết kế vách ngăn phòng khách và bếp như thế nào đẹp mà vẫn giữ được tính thẩm mỹ căn phòng? Có nên sử dụng vách ngăn để ngăn cách không gian phòng bếp với nhau hay không. Nếu bạn đang băn khoăn và tìm cho mình câu trả lời thì đừng bỏ lỡ bài viết dưới đây nhé.

    Có nên thiết kế vách ngăn phòng khách và bếp hay không.
    Những lợi ích mà vách ngăn cnc mang lại khi ngăn phòng khách và bếp chắc chắn là điều mà chúng ta không thể phủ nhận. với những căn nhà có diện tích lớn thì việc sử dụng vách ngăn sẽ làm cho ngôi nhà ấn tượng và tinh tế, sang trọng hơn rất nhiều. Tuy nhiên đây lại là nỗi băn khoăn của rất nhiều gia đình sống ở căn hộ chung cư hay diện tích nhỏ bởi với nhà nhỏ có thể trưng bày các món đồ nội thất đã khó huống chi còn vác vách ngăn về nhà đúng không nào.

    [​IMG] [​IMG]
    Tuy nhiên điều này thực tế không phải như vậy. Theo khảo sát 80% gia đình sống trong các căn hộ chung cư hầu hết sử dụng vách ngăn để ngăn phòng và trang trí nhà ở. Tất cả đều có nguyên do của nó đấy.
    [​IMG] [​IMG]
    Vách ngăn thực chất đa số làm chủ yếu là từ gỗ và nhựa là chủ yếu. Vì thé vách rất nhẹ hơn tường bê tông rất nhiều. Vách dùng để ngăn phòng thường sử dụng ván dày 18 li vì thế chúng sẽ không làm cho căn phòng trở nên chật chội, bí bách.
    [​IMG] [​IMG]
    Một điều nữa là vách ngăn thường làm theo kích thước không gian nhà ở gia đình. vì thế bạn có thể đặt theo kích thước phù hợp từng không gian như vậy sẽ làm cho không gian gọn gàng, hài hòa và phù hợp hơn.

    Thiết kế vách ngăn phòng khách và bếp có tăng tính thẩm mỹ không.
    Chắc chắn khi lựa chọn vách ngăn để trang trí cho căn phòng ai cũng mong muốn đổi mới cho căn phòng đẹp hơn, tăng tính thẩm mỹ hơn và vách ngăn chính là giải pháp hoàn chỉnh cho mong muốn của bạn.

    [​IMG] [​IMG]
    Hàng ngàn mẫu mã đẹp mắt khác nhau phù hợp với nhiều không gian nội thất sang trọng hiện đại. Với từng không gian các kiến trúc sư sẽ thiết kế những mẫu kích cỡ, họa tiết khác nhau để gia chủ có được sự cảm nhận hài hòa hơn trong không gian nhà tinh tế và đẹp cuốn hút.
    [​IMG] [​IMG]
    Thiết kế vách ngăn phòng khách và bếp chắc chắn sẽ là lựa chọn tuyệt vời cho gia chủ để có được một căn phòng đẹp, hiện đại và vô cùng tươi mới hơn. Đừng ngần ngại mà hãy lựa chọn một sản phẩm vách ngăn phỏng khách và bếp đẹp để mang đến cho không gian một làn gió tươi mới nhé.
  2. nguyenthihanoimoi

    nguyenthihanoimoi New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $24,711.12
    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  3. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $14,338.85
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  4. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $8,832.99
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Liên và Tân không cùng quê, cũng không tương xứng về trình độ. Liên quê Thái Bình, tốt nghiệp Trung cấp Kế toán còn Tân quê Hải Phòng, tốt nghiệp Đại học Thương mại.

    Tuy vậy, cả hai vẫn yêu nhau và cưới nhau đã được 8 năm và có với nhau 2 mặt con.

    Hồi mới cưới, ai cũng khen Liên tốt số vì lấy được Tân - người chồng đẹp giai, lại chăm chỉ, tu chí làm ăn. Nhưng thực tế ở với nhau mới biết, Liên lấy phải anh chồng phũ miệng, có thói “chửi vợ như hát hay” khiến nhiều khi cô bị ức chế.

    Tân tự nhận mình là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, chăm chỉ kiếm tiền, hết giờ làm là về, thỉnh thoảng cũng giúp vợ việc nhà. Trong khi đó, Liên làm kế toán nên khá bận, hay phải đi làm về muộn. Dù vậy, cô vẫn cố gắng chu toàn việc gia đình bằng cách đi chợ tuần một lần, lên thực đơn sẵn và thuê người giúp việc theo giờ để nấu nướng, dọn dẹp.

    Tuy nhiên, Tân không bằng lòng với cách sống của Liên. Anh thường xuyên chê bai cô lười làm, vụng chăm con và hay so sánh vợ với chị gái, cháu gái mình. Nhiều lần về quê, dù ở nhà nội hay ngoại, anh cũng không e dè chê vợ trước mặt mọi người. Có lần, ngay ở nhà bố mẹ vợ, Tân sẵng giọng quát "Câm mồm, đừng có láo" khi Liên nhẹ nhàng nhắc chồng đừng uống rượu nhiều vì lát phải lái xe chở vợ con về.
    Đã thế, Tân làm bất cứ việc gì, từ thay đổi công việc, cho đến mua đất, xây nhà,… cũng hiếm khi hỏi ý kiến của vợ. Chỉ đến khi, mọi chuyện đã rồi, mọi người nói đến tai, lúc ấy Liên mới biết. Giống y như người ta vẫn nói, “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”.

    Khi Liên trách móc thì Tân bảo việc gì phải bàn bạc, bàn bạc với vợ để làm gì?. Tân luôn khinh thường trình độ học vấn của Liên và cho rằng có nói, có bàn bạc thì vợ cũng không đủ hiểu biết để tham gia, có khi lại còn phá vỡ kế hoạch của chồng.

    Có lần, buổi tối Liên bận giặt giũ quần áo và sắp sửa giấy tờ kê khai thuế để mai đến cơ quan làm thì con trai học lớp 2 nhờ mẹ dạy học. Thấy chồng đang ở phòng khách xem tivi, Liên liền bảo con mang bài ra hỏi bố. Chỉ có mỗi thế mà chồng Liên xỉa xói rằng: “Bài dễ thế này mà không làm được hay sao mà phải ra hỏi bố. Đúng là mẹ ngu dốt sinh ra con cũng ngu dốt” khiến Liên chưng hửng. Cô nói lại chồng: “Anh không được nói em thế trước mặt con. Anh đừng cậy anh có cái bằng đại học mà hơn người” thì Tân sửng cồ lên quát tháo vợ con ầm ĩ.

    Không hài lòng với cách cư xử của chồng nhưng Liên vẫn bảo, bình thường chồng cô cũng là người hiền lành, yêu thương vợ, biết cách giao tiếp nên được bạn bè cơ quan, hàng xóm quý lắm. Nhưng mỗi khi nổi nóng, cáu gắt với vợ, anh lại văng ra hàng trăm “mỹ từ” làm tổn thương lòng tự trọng của cô.

    Thứ Bảy tuần trước, mấy người bạn học cùng Liên hồi trung cấp, sau khi đi họp lớp về đã ghé vào nhà cô chơi. Hôm đó, vì nhà hết nước nguội mà một số bạn nữ lại không uống nước chè, vì thế Liên phải đổ nước nóng từ phích nước ra cái bình thủy tinh cho nguội để bạn uống.

    Chẳng may, vì nóng quá cái bình thủy tinh đựng nước mới nứt ra và bị vỡ. Trước mặt bạn bè, Tân không ngần ngại chửi vợ là “Sao cô ngu dốt thế, nước nóng như thế mà đổ vào thì bình thủy tinh làm sao mà chịu nổi,…” rồi “sao bố mẹ cô lại đẻ ra cô ngu dốt thế không biết?”…

    Nghe những lời nó từ miệng chồng thốt ra, Liên chỉ muốn òa khóc. Nhưng cô đã cố gắng kìm nén lại để không khí bớt căng thẳng. Mấy người bạn Liên thấy thế nên xin phép về. Thật sự, họ cảm thấy ái ngại cho Liên.

    Chung sống với Tân gần 10 năm, Liên đã quá hiểu tính chồng. Nhưng thật sự việc chồng chửi mình ngu dốt trước mặt bạn khiến cô bị sốc.

    Liên biết, mình không bằng chồng về trình độ, về công việc và thu nhập, nhưng nếu như Tân nói trước mặt vợ thôi thì cô còn bỏ qua được, đằng này trước mặt bao nhiêu người thì cô không thể tha thứ được. Liên nhìn người đàn ông trước mặt như người xa lạ chứ không phải chồng mình. Những câu nói của chồng, câu chửi rủa vợ ngu của Tân thấm vào da thịt Liên.

    Tối hôm sau, khi trở về nhà, Tân thấy vợ đưa ra lá đơn ly hôn. Nghĩ vợ giận mình hơi quá lời nên mới làm vậy, Tân xin lỗi nhưng Liên vẫn quyết tâm chia tay và nói nếu anh không ký thì cô đơn phương ly hôn. Cực chẳng đã, Tân nhờ bố mẹ vợ can ngăn với lý do: “Con đi làm vất vả cả ngày, tất cả vì vợ con vậy mà cô ấy còn sinh sự đòi chia tay". Tuy nhiên, cha mẹ Liên cũng ủng hộ con gái vì bấy lâu họ phải đau đớn bao lần chứng kiến cô bị chồng chửi mắng, coi thường.

Chia sẻ trang này